“Buồn ơi, chào mi…!”

Giải đấu kết thúc lúc hơn 9h. Đúng ra, với đám đông, cuộc thi vẫn kéo dài tới gần 11h đêm. Nhưng với tôi, nó kết thúc khoảng lúc 9h15. Thực lòng, tôi không thể nhớ rõ thời điểm đó. Tôi không nhớ, không nhìn thấy gì cả…

Phải thú nhận là cảm giác thất bại chẳng dễ chịu chút nào; nó đắng ngắt và hết sức khó nuốt trôi. Macca giang tay ra an ủi, và tôi đáp lại bằng một nụ cười méo mó. Tự dưng muốn ôm bạn vào lòng quá! Chắc Mac cũng hiểu được một phần sự thất vọng của tôi – người không quen thua trận. Dĩ nhiên, tôi biết thực lực của bản thân, khi nhìn vào bốn đôi còn lại của HYEC có tố chất và thâm niên luyện tập hơn hẳn. Thất bại là một phần của cuộc chơi, và đôi lúc cũng cần phải học cách chấp nhận nó. Nhưng dẫu vậy … ai lại có thể không buồn!

Uh, đây cũng là một kì thi. Tôi bước vào kì thi ấy bằng thói quen của những lần thi khác: chỉnh chu đến mức cầu toàn, cường độ “ôn tập” gắt gao trong thời điểm “nước rút”, sự chuẩn bị về tâm lý, vv và vv… 2 phút trước giờ đấu, tôi vào phòng vệ sinh và vốc nước lên mặt. Không, tôi hoàn toàn không căng thẳng! Những giọt nước mát lạnh gợi lại kí ức về các buổi thi vấn đáp hay thi lâm sàng. Cần phải thoải mái, cần phải mạnh mẽ, cần phải tự tin,… để thể hiện tốt nhất tất cả những gì mình có.

Sàn đấu không đẹp như tôi nghĩ. Nhưng khi ra thử sàn, chìm trong tiếng nhạc cùng ánh đèn rực rỡ và không khí rộn rã của đám đông, ngắm những đôi nhảy Ballroom váy đỏ váy tím váy vàng tung bay phơ phất, tôi thấy rằng đây là cái sàn nhảy hoành tráng nhất mà tôi từng chơi.

Bài thi kéo dài khoảng 5 phút, với ba điệu nhảy. Tôi nhận ra partner của tôi hôm nay quá tuyệt. Em chẳng phạm phải một lỗi nhỏ nào cả, và dường như tôi cũng thế. Khi bài nhảy diễn ra trơn tru không vấp váp, tôi có thể tận hưởng cảm giác “phê” của khiêu vũ và thả cho xúc cảm phiêu bồng theo nhịp nhạc. Tôi không nhìn thấy trọng tài hay các đôi thi đấu khác, tôi chỉ nhớ những lúc lướt qua hàng ghế của nhóm cổ động viên HYEC và nghe tiếng vỗ tay nổi lên. Tôi nhớ bài Tango họ dùng để thi là Ole Guapa, một bản nhạc kinh điển mà tôi từng nghe đi nghe lại đến cả trăm lần (nhưng bản mix này có vẻ hay và “đậm chất Tango” hơn!) Tôi cũng nhớ cái chiều dài đáng ngạc nhiên của sàn thi đấu, nó cho phép người chơi thực hiện bước Reverse Turn của điệu Viennese Waltz một cách không quá vất vả (lúc chiều khi lần đầu tham quan sàn đấu, tôi đã ghi nhớ đặc điểm này)… Nói chung, mọi thứ đều tuyệt vời và giống như những gì tôi đã hình dung. Nói chung, đây là một bài thi tốt.

Anh Hưng vỗ vai tôi “Có quan trọng gì đâu em…”, rồi hỏi vui: “Sao, đợt tới phục thù chứ?” Hẳn rồi anh ạ, nếu như em có thời gian… Mà chắc chắn em sẽ có thời gian. Không phải để “phục thù”, chỉ là để một lần nữa được sống trong những cảm xúc rạo rực của niềm đam mê – như buổi tối hôm nay.

Ba đôi giày nhảy

Hai chiếc quần khiêu vũ

Hai bàn chải sắt và một gói nhựa thông

Ba DVD nhạc nhảy

6 Gb tài liệu dạy khiêu vũ (bao gồm video, sách, các bài giảng,…)

5,6 VCD các cuộc thi đấu

Một bộ quần áo thi đấu (còn nguyên số báo danh gắn trên lưng)

Từ mai, tạm thời quẳng tất cả vào tủ đã. Cần dành thời gian và tâm sức cho một cuộc chơi mới – một cuộc chơi “thân thuộc” hơn, quan trọng hơn, một cuộc chơi không được phép thất bại. Còn niềm đam mê, sẽ có chỗ dành riêng cho nó sau.

A new game has started…

 

 

Tháng 10.2006

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s