Hà nội

Cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra theo cách chúng ta mong muốn. Ai chưa từng trải qua những ngày dài u ám, thất vọng, chông chênh? Có lẽ cách giải quyết tốt nhất trong thời điểm như vậy là: (1) tiếp tục làm những công việc chúng ta đang làm và xã hội trông đợi chúng ta phải làm, (2) tìm một môn thể thao nào đó để chơi, và (3) chờ thời gian trôi qua với hy vọng mọi việc sẽ tốt dần lên. Mây mù rồi sẽ tan đi và bầu trời lại hửng nắng, trong lành như sau cơn mưa mùa hạ.

 

Hà nội, tháng 6.2013

Quyến rũ

Phụ nữ hiển nhiên là quyến rũ. Có bao nhiêu thời điểm họ quyến rũ và sexy. Với mình, một trong những khoảnh khắc quyến rũ nhất là lúc họ mặc áo thể thao, quần bó sát, đi giày thể thao và chạy bộ (như em Tiffany trong Silver Linings Playbook). Thật là một vẻ đẹp khoẻ khoắn và gợi cảm! Tháng 3.2013

Minuet của Boccherini

Cuối tháng 11, có gì để nhớ về Hà nội?

Thực ra cũng nhớ vài thứ nho nhỏ:

– Nhớ những cây nến cháy mùi quế trong phòng thay đồ của bể bơi Bốn Mùa Định Công, ngày Hà nội rét dưới 10 độ C.

– Nhớ bát phở bò Hà nội nghi ngút khói, mà phải là phở trong một quán nhếch nhác, mặt bàn lấm lem mỡ, sàn nhà vung vãi những mẩu giấy ăn mới “đúng vị”

– Nhớ một buổi tối thứ Sáu uống rượu Whisky lúc 12 giờ đêm cùng thày và các anh em trong phòng thông tim, sau khi kết thúc ca can thiệp cuối cùng

– Nhớ cơn mưa đêm ở Nhà hát lớn. Phố vắng, đèn vàng, đêm lạnh

– Nhớ hoàng hôn gay gắt đỏ rực trên cầu Thanh Trì, những buổi chiều tập xe đạp

– Hiện tại thì đang nhớ nhất cảm giác ngồi ở Luala uống Long Black, nghe dàn nhạc dây chơi bản Minuet của Boccherini

Singapore, tháng 11.2012

Tập bơi

Ở Singapore nắng quanh năm, ít cảnh mưa dầm dề sùi sụt, nên đi bơi lúc nào cũng được. Bể bơi công cộng mở cửa đến tận 9 giờ tối, hẳn nhiên là hướng tới các nhân viên công sở không thể rảnh trước 7 giờ. Nước trong vắt (tầm nhìn trên 50m) mà giá vé rẻ như cho. Mình nhận thấy bơi là một hình thức thiền rất tốt, hiểu theo ý trong lúc bơi thì chỉ bơi thôi, không bao giờ nghĩ tới việc gì khác. Tay chân vận động còn trí óc nghỉ ngơi. Bể bơi của mình không có mấy em gái xinh xắn da trắng nõn nà (như bể Sao Mai hay Asean ở Hà Nội), xúc xích nướng và khoai tây rán đương nhiên bị cấm tiệt, thế nên ra bể chỉ có chuyên chú vào việc bơi lội. Cảm hứng không đến từ bikini mà đến từ những cao thủ cứ đều đặn sải tay hết vòng này đến vòng khác miệt mài không nghỉ.

Khoảng một năm nay mình tập kiểu bơi chìm toàn thân (Total Immersion). Tập luyện cái gì không có căn bản rất khổ, tiến bộ cực kì chậm. Hôm nay tự dưng thấy tay trái nhịp nhàng hơn. Hoá ra đi bơi, cũng như làm can thiệp hay những trò mang tính “tay chân” khác, lắm khi lý thuyết hay kiến tập chả giải quyết được gì. Cứ làm nhiều bỗng nhiên có ngày “ngộ” ra được. Mình không cần vùng vẫy bơi nhanh như xuồng máy, chỉ mong bơi êm và bơi bền là tốt rồi.

Tháng 8.2012

Đọc sách

Dạo này dị ứng với thể loại “phi hư cấu”, như mấy cuốn cẩm nang, bí quyết, danh nhân này nọ, mình thích tìm sách văn học thuần tuý. Càng trong trẻo, càng đi xa các vấn đề đao to búa lớn càng tốt. Cuộc sống không-ở-Việt-Nam cho ta nhiều thời gian bình tâm thưởng thức và suy ngẫm, đọc mãi thể loại “mì ăn liền” nó phí đi. Cuốn sách gần nhất mình đọc là “Đèn không hắt bóng”. Cuốn này ai cũng biết rồi, không cần giới thiệu nữa. Có điều đọc lần đầu hồi nội trú năm một, bây giờ đọc lại thấy suy nghĩ của mình đã khác trước rất nhiều. Thành ra quyển sách trở thành một lý do chính đáng để soi lại bản thân. Hôm trước mấy bác sỹ, y tá Singapore rất ngạc nhiên vì ở Việt Nam ít đặt bóng ngược dòng động mạch chủ. Giá mỗi quả bóng này khoảng 1000 USD. Mình chẳng có ý định tranh luận với họ về chỉ định hay các vấn đề kinh tế – xã hội liên quan. Đó là câu chuyện muôn thuở của ngành Y, “nếu có hai bệnh nhân nặng như nhau, đến viện cùng một lúc, điều trị cho bệnh nhân nào trước?”

Sách chuyên ngành thì vẫn phải tụng. Cuốn ưa thích nhất dĩ nhiên là quyển “Thông tim” của Morton J Kern, ấn bản mới nhất (tháng 9.2012) mà mình kiếm được trong thư viện bệnh viện. Ngoài ra còn quyển “Các ca tim mạch can thiệp” của Michael Ragosta, lúc nào cũng sẵn sàng trong iBooks. Ngồi tàu điện ngầm từ nhà ra siêu thị đọc được một ca, từ siêu thị đến bể bơi đọc xong một ca nữa. Thế là vừa tập thể dục được, lại vừa đỡ ngu dốt.

 

Tháng 8.2012

Hoa đào ngày Tết

Ai cầm máy ảnh ở Việt Nam đều chụp hoa đào ít nhất một lần. Đào nhìn đẹp, nhưng chụp không dễ. Bởi đoá hoa đào, dù đào phai hay đào bích, không có những đường nét yêu kiều làm say lòng người cầm máy, như giọt sương, nụ hồng, hay cánh hoa sen. Đoá hoa đào cũng khác đoá hướng dương ở vẻ mạnh mẽ và cá tính. Một bông hoa đào đứng riêng lẻ thật yếu ớt, mong manh, có nét gì xơ xác đơn côi. Cành đào với những cánh hoa tươi tắn, xen lẫn nụ chúm chím và những chồi xuân biêng biếc sẽ đẹp hơn rất nhiều. Cả một vườn đào, một rừng đào sẽ rực rỡ đến nồng nàn mê đắm.

Tôi tự dưng liên tưởng cánh hoa đào với tiếng đàn vĩ cầm. Một cây vĩ cầm thì giai điệu du dương nhưng có nét gì u sầu buồn bã, cả bè vĩ cầm cùng cất tiếng thì âm thanh đầy đặn. Nếu hoa hồng là đàn dương cầm, trong dàn nhạc kiêu sa đứng một mình, thì hoa đào nhất định là vĩ cầm rồi. Tôi chụp cánh đào muộn ở vườn Nhật Tân, với phông nền là cả một vườn đào thắm phía sau, có thể coi như một hình thức “Concerto for violins” không nhỉ?

 

Tết Nhâm Thìn 2012

Đinh Linh

Black Swan

Xem Black Swan, cảm nhận rõ nhất là sự đam mê của nhân vật nữ chính (ở đây là đam mê với nghệ thuật ballet). Không có đam mê thì sẽ không làm được gì cả. Đam mê đến mức thành ám ảnh. Đam mê trong những phút cô độc, hay giữa đám đông, khi tỉnh táo hay chập chờn cơn mơ. Đam mê là gì, phải chăng là ranh giới cuối cùng của sự yêu thích? Không có chỗ cho những băn khoăn do dự của người giữa dòng. Đam mê phải rạo rực, dồn nén, tha thiết, băn khoăn. Hơi cực đoan, nhưng đó là cuộc chơi hoặc có tất cả, hoặc chẳng đạt được gì.

Xét trên khía cạnh ấy, nhân vật Nina thực sự là một người may mắn. Không phải may mắn vì được chọn làm Swan Queen. Nina may mắn vì tìm được một đam mê của đời mình. Một đam mê để mình có thể dũng cảm sống chết cùng với nó. Nina, có nét gì hơi giống Đan-kô của Gorki, mang trong mình tình yêu dữ dội đủ để đánh thức những cảm xúc mãnh liệt nhất từ những người xung quanh. Thật thế, đam mê giống như tình yêu. Không phải ai cũng sẵn sàng “mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”. Bên cạnh vấn đề cá tính, còn là lý do đơn giản: liệu “người ấy” có đủ xứng đáng để mình “trèo đèo, lội suối” hay không. Tìm được một tình yêu như thế, chắc chắn là rất hạnh phúc rồi.

Tôi không thích lắm phần kết của Black Swan. Cái cách nhân vật nữ chính nhủ thầm “I was perfect!” có gì hơi lạc điệu với tính khái quát và những cảm xúc dồn nén liên tiếp của bộ phim. Chẳng cần cô phải nói ra, bởi được sống cho đam mê và tình yêu của mình đã là một thành công không phải ai cũng có được.

Hơn nữa, khi đã nỗ lực đến tận cùng giới hạn của bản thân, đã phải hy sinh một phần thể xác và tâm hồn cho tình yêu và đam mê, thì thành công hay thất bại liệu có quan trọng gì?

Còn gì nữa để nói về Black Swan? Phim gọi lại kí ức về những buổi tập nhảy năm 2006, ở tầng hai HYEC, ở bậc thềm cung văn hóa Hữu Nghị, ở phòng họp trường Chu Văn An, ở câu lạc bộ sinh viên trường Y,… Dù sao, khiêu vũ là quá khứ. Giờ đây, những góc quay đẹp như mơ của Black Swan lại thôi thúc ước muốn chụp ảnh diễn viên múa của mình. Trong một phòng tập lớn, trống trải, người mẫu sẽ hơi lặng lẽ và cô độc, có thể tạo dáng bằng các “pose” phức tạp hoặc đơn giản là phiêu trong từng vũ hình. Chụp phim, đương nhiên, bằng phim khổ trung (medium format), giá kiếm được Hasselblad thì tốt. Sẽ có một ngày mình thực hiện ước mơ ấy…

Hiện tại, hãy để nhiếp ảnh nhường chỗ cho đam mê!

Tháng 4.2011

Đinh Linh

Những tia nắng ngập ngừng

Những tia nắng ngập ngừng

Tháng Tư luôn là khoảng thời gian thú vị trong năm, với những tia nắng đầu tiên và cơn mưa rào đầu tiên của mùa hạ. Tháng Tư này chợt ngập ngừng đôi chút. Cứ một buổi nắng thì hai buổi sầm sì u ám. Mưa rả rích và buốt lạnh. Có cảm giác mùa đông rét mướt vẫn lẩn quất đâu đây, còn mùa hạ thì ngập ngừng chưa tới.

Cái ngập ngừng của tiết trời như lây sang con người. Mình đi luân khoa Nội, khởi đầu bằng khoa Nội tiết. Xa rồi bệnh phòng Tim mạch tấp nập, ồn ã và nhốn nháo. Khoa Nội tiết là một thế giới thanh bình, yên tĩnh hơn. Sau mấy ngày đầu ngập ngừng, dần dần cũng quen với nhịp điệu chậm rãi và thận trọng ấy. Xét cho cùng thì chậm rãi có gì là xấu, bởi đa số bệnh nhân cần sự chăm sóc chu đáo và lâu dài của người thày thuốc, hơn là những pha can thiệp “hoành tráng” trong lúc thập tử nhất sinh. Dự định trong thời gian này sẽ tích cực đọc sách, nhưng mãi vẫn chưa hoàn thành một quyển rất cơ bản. Lại là sự ngập ngừng (đến quen thuộc) trong việc triển khai các kế hoạch. Bao giờ mới thay đổi được? Mùa hạ có thể ngập ngừng, nhưng thời gian thì không chờ đợi.

Tháng Tư có gì để nhớ? Trong những ngày nắng (hiếm hoi) đầu tháng, một đoàn giáo sư bác sĩ từ trung tâm y học Mayo Clinic tự bỏ tiền túi sang giảng bài ở bệnh viện Bạch Mai. Thật tuyệt vời khi có điều kiện tiếp xúc trực tiếp và học hỏi các chuyên gia đầu ngành; thay vì chỉ “nghe danh” qua guidelines hay các bài báo đăng trên New England, JACC,… Những cơ hội như vậy khiến ta bớt chông chênh, thêm niềm tin vào con đường đang chọn. Họ có thể ngập ngừng khi rời xa cái lạnh vùng Rochester để làm quen với miền nhiệt đới nóng bức oi ả, nhưng sự nhiệt tâm giúp đỡ là thứ chẳng còn gì phải ngập ngừng nữa cả.

Tháng Tư, thế là đã tròn một năm đi trực C3. Thủ thuật thành thạo hơn, xử trí tự tin hơn đôi chút. Nhưng vẫn còn nguyên nỗi sợ khó giải thích trong những đêm trực cô độc. Khi một mình đứng trước bệnh nhân, với hàng loạt lựa chọn “Có” hoặc “Không”, mới cảm thấy kiến thức của bản thân ít ỏi làm sao, kinh nghiệm hạn chế làm sao. Nhưng nghề Y không có chỗ cho sự ngập ngừng. Đành cố gắng hết sức, theo cách mà mình tin là tốt nhất và đúng nhất. Vừa làm vừa học, hy vọng các trải nghiệm sẽ làm ta thêm vững vàng, cứng cáp.

Ngập ngừng đi qua tháng Tư, giữa những buồn vui, chán nản hay hưng phấn. Đợi chờ tháng năm, nắng tràn trề, cùng cơn mưa rào nồng nàn dữ dội…

Tháng 4.2009

Đinh Linh