Quyến rũ

Phụ nữ hiển nhiên là quyến rũ. Có bao nhiêu thời điểm họ quyến rũ và sexy. Với mình, một trong những khoảnh khắc quyến rũ nhất là lúc họ mặc áo thể thao, quần bó sát, đi giày thể thao và chạy bộ (như em Tiffany trong Silver Linings Playbook). Thật là một vẻ đẹp khoẻ khoắn và gợi cảm! Tháng 3.2013

Ra đi để trở về

Cá kho ngày Tết

Gần đây có ý kiến là nên bỏ Tết Âm lịch, ăn Tết dương lịch, mình thấy rõ ngớ ngẩn. Càng đi xa lại càng nhớ những gì của quê hương, của dân tộc. Đến bạn mình ở Mỹ cũng bày biện đón Tết. Tại sao người Việt Nam, ở trên đất Việt Nam, lại tự phá đi phong tục cổ truyền ấy?

Minuet của Boccherini

Cuối tháng 11, có gì để nhớ về Hà nội?

Thực ra cũng nhớ vài thứ nho nhỏ:

– Nhớ những cây nến cháy mùi quế trong phòng thay đồ của bể bơi Bốn Mùa Định Công, ngày Hà nội rét dưới 10 độ C.

– Nhớ bát phở bò Hà nội nghi ngút khói, mà phải là phở trong một quán nhếch nhác, mặt bàn lấm lem mỡ, sàn nhà vung vãi những mẩu giấy ăn mới “đúng vị”

– Nhớ một buổi tối thứ Sáu uống rượu Whisky lúc 12 giờ đêm cùng thày và các anh em trong phòng thông tim, sau khi kết thúc ca can thiệp cuối cùng

– Nhớ cơn mưa đêm ở Nhà hát lớn. Phố vắng, đèn vàng, đêm lạnh

– Nhớ hoàng hôn gay gắt đỏ rực trên cầu Thanh Trì, những buổi chiều tập xe đạp

– Hiện tại thì đang nhớ nhất cảm giác ngồi ở Luala uống Long Black, nghe dàn nhạc dây chơi bản Minuet của Boccherini

Singapore, tháng 11.2012

Nằm mơ

Đêm hôm trước tự dưng nằm mơ thấy mình bị bệnh 3 thân động mạch vành. Mình không đau ngực, chỉ tình cờ chụp động mạch vành kiểm tra. Thấy hẹp cả 3 nhánh mạch vành, hình như một cái CTO, còn động mạch vành phải dòng chảy TIMI 1. Mình vẫn nhớ rõ hình ảnh động mạch vành phải (mà mình tin là của mình). Nó khá to, và về mặt thủ thuật, có thể đặt stent một cách tương đối đơn giản. Thật là một giấc mơ quái gở. Mình không nhớ bác sỹ nói gì với mình, nhưng mình nhớ mình có thoáng nghĩ tới nghiên cứu Courage, theo đó bệnh nhân bệnh mạch vành ổn định thì điều trị nội khoa không kém gì can thiệp. Nhưng tất cả những suy nghĩ ấy trôi đi nhanh chóng, chỉ còn lại một nỗi buồn tê tái. Mình cảm thấy đau nhức khắp người. Tại sao mình lại bị bệnh, ở tuổi 30 này? Mình không hút thuốc lá, cố gắng sinh hoạt điều độ. Phải chăng mình đã làm gì sai, phải chăng vẫn quá lười vận động? Từ giờ phút này, cuộc sống của mình sẽ rẽ sang một con đường mới, con đường sống chung với bệnh tật. Dù thế nào, khi còn tất cả ở trước mặt, điều này cũng thật tàn nhẫn. Những lời bác sỹ nói ù đi trong tai, mình chỉ muốn ở một mình, và lòng buồn vô hạn. Giấc mơ là một hiện tượng sinh lý kì lạ, vì giữa cơn mơ, chúng ta không mảy may nghi ngờ về tính xác thực của toàn bộ câu chuyện đang diễn ra. Chúng ta trải nghiệm những xúc cảm tâm lý y như trong cuộc sống thật. Phải chăng đó là một điều may mắn, khi ta không phải chịu đựng điều bất hạnh, nhưng trong một giây phút ngắn ngủi cũng cảm nhận được nỗi bất hạnh. Việc giải thích cho bệnh nhân mới đơn giản làm sao với người thầy thuốc; nhưng giờ thì mình hiểu lúc đó người bệnh hoàn toàn không lắng nghe. Dường như đó là sự thật. Một sự thật hiển nhiên và hợp lý.

Tháng 9.2012

Tập bơi

Ở Singapore nắng quanh năm, ít cảnh mưa dầm dề sùi sụt, nên đi bơi lúc nào cũng được. Bể bơi công cộng mở cửa đến tận 9 giờ tối, hẳn nhiên là hướng tới các nhân viên công sở không thể rảnh trước 7 giờ. Nước trong vắt (tầm nhìn trên 50m) mà giá vé rẻ như cho. Mình nhận thấy bơi là một hình thức thiền rất tốt, hiểu theo ý trong lúc bơi thì chỉ bơi thôi, không bao giờ nghĩ tới việc gì khác. Tay chân vận động còn trí óc nghỉ ngơi. Bể bơi của mình không có mấy em gái xinh xắn da trắng nõn nà (như bể Sao Mai hay Asean ở Hà Nội), xúc xích nướng và khoai tây rán đương nhiên bị cấm tiệt, thế nên ra bể chỉ có chuyên chú vào việc bơi lội. Cảm hứng không đến từ bikini mà đến từ những cao thủ cứ đều đặn sải tay hết vòng này đến vòng khác miệt mài không nghỉ.

Khoảng một năm nay mình tập kiểu bơi chìm toàn thân (Total Immersion). Tập luyện cái gì không có căn bản rất khổ, tiến bộ cực kì chậm. Hôm nay tự dưng thấy tay trái nhịp nhàng hơn. Hoá ra đi bơi, cũng như làm can thiệp hay những trò mang tính “tay chân” khác, lắm khi lý thuyết hay kiến tập chả giải quyết được gì. Cứ làm nhiều bỗng nhiên có ngày “ngộ” ra được. Mình không cần vùng vẫy bơi nhanh như xuồng máy, chỉ mong bơi êm và bơi bền là tốt rồi.

Tháng 8.2012

Đọc sách

Dạo này dị ứng với thể loại “phi hư cấu”, như mấy cuốn cẩm nang, bí quyết, danh nhân này nọ, mình thích tìm sách văn học thuần tuý. Càng trong trẻo, càng đi xa các vấn đề đao to búa lớn càng tốt. Cuộc sống không-ở-Việt-Nam cho ta nhiều thời gian bình tâm thưởng thức và suy ngẫm, đọc mãi thể loại “mì ăn liền” nó phí đi. Cuốn sách gần nhất mình đọc là “Đèn không hắt bóng”. Cuốn này ai cũng biết rồi, không cần giới thiệu nữa. Có điều đọc lần đầu hồi nội trú năm một, bây giờ đọc lại thấy suy nghĩ của mình đã khác trước rất nhiều. Thành ra quyển sách trở thành một lý do chính đáng để soi lại bản thân. Hôm trước mấy bác sỹ, y tá Singapore rất ngạc nhiên vì ở Việt Nam ít đặt bóng ngược dòng động mạch chủ. Giá mỗi quả bóng này khoảng 1000 USD. Mình chẳng có ý định tranh luận với họ về chỉ định hay các vấn đề kinh tế – xã hội liên quan. Đó là câu chuyện muôn thuở của ngành Y, “nếu có hai bệnh nhân nặng như nhau, đến viện cùng một lúc, điều trị cho bệnh nhân nào trước?”

Sách chuyên ngành thì vẫn phải tụng. Cuốn ưa thích nhất dĩ nhiên là quyển “Thông tim” của Morton J Kern, ấn bản mới nhất (tháng 9.2012) mà mình kiếm được trong thư viện bệnh viện. Ngoài ra còn quyển “Các ca tim mạch can thiệp” của Michael Ragosta, lúc nào cũng sẵn sàng trong iBooks. Ngồi tàu điện ngầm từ nhà ra siêu thị đọc được một ca, từ siêu thị đến bể bơi đọc xong một ca nữa. Thế là vừa tập thể dục được, lại vừa đỡ ngu dốt.

 

Tháng 8.2012

Biến chứng

Ở các hội thảo tim mạch can thiệp hay có phiên “Những biến chứng và bài học của tôi”. Mấy bác sỹ trẻ, thâm niên chưa cao lắm, lên trình bày các ca can thiệp bị biến chứng nặng, thường do thầy thuốc gây ra. Nguyên nhân chủ yếu là sơ suất, chủ quan, hoặc quá tự tin, quá cầu toàn. Nói chung bệnh nhân vẫn thoát (ít người báo cáo trường hợp sai sót không sửa chữa được), nhờ một phép màu, một quyết định dũng cảm hay sáng kiến sửa sai “thần kỳ” của thầy thuốc. Sau giờ phút toát mồ hôi hột, người trong cuộc chép lại bệnh án, ghi phim chụp mạch vành, đem ra chia sẻ cùng đồng nghiệp. Khán phòng vỗ tay trong khi báo cáo viên ngượng ngùng đỏ mặt tổng kết vài bài học xương máu.

Tôi bắt đầu thích đi nghe phiên “Biến chứng” kể từ ngày bản thân gây ra vài biến chứng nho nhỏ. Thực sự, muốn gây ra biến chứng nặng cũng không dễ. Phải đạt tới đẳng cấp nào đó mới được tin tưởng giao cho làm việc độc lập không có sự giám sát. Giai đoạn đủ tự tin để đưa ra quyết định là giai đoạn dễ xuất hiện sai lầm nhất. So với châu Á, mấy nước phương Tây cho phép fellow tự do hành động hơn. Có cái dở (thiệt thòi cho bệnh nhân) nhưng cũng có cái hay, ở chỗ bản lĩnh trưởng thành. Nhìn mấy chú fellow ở Úc, Canada báo cáo những biến chứng kinh hoàng mà anh em NHC lắc đầu lè lưỡi. Cậu bạn Yagoub của tôi than vãn “I need my own dissection!” Tôi chắc Yagoub không có lý do chính đáng để ghen tỵ, bởi sẽ tích luỹ vài ca bóc tách mạch vành cho bản thân trong tương lai không xa nữa, khi cậu về nước và trở thành thủ thuật viên chính. Dù thế nào, cảm giác lạnh sống lưng, tim ngừng đập, hay như tụi tôi vẫn gọi vui là “đóng bỉm toàn tập” là thứ không một bài báo cáo “màu xám” nào diễn tả được. Thời kỳ fellow là khoảng không gian kì diệu của kẻ mới vào nghề, là bậc thềm ngập tràn ánh nắng đam mê, với những trải nghiệm chân thực không thể tìm thấy trong sách giáo khoa.

Một loại guidewire đặc chủng của hãng Asahi Intecc lấy tên là “Miracle” (phép màu). Một guidewire khác cũng của Asahi mang tên “Conquest” (chinh phục). Hãng Medtronic có stent “Endeavor” (nỗ lực) và “Resolute” (cương quyết). Hãng Eurocor có stent “Genius Magic” (thần diệu). Không biết lúc đặt tên như thế, nhà sản xuất có liên tưởng tới các bác sỹ. Trong những giờ phút bế tắc hay lâm nguy, có bác sỹ tim mạch can thiệp nào lướt mắt quanh phòng để nhìn thấy các dòng chữ in san sát ấy?

 

 

Tháng 7.2012

Đinh Linh