Minuet của Boccherini

Cuối tháng 11, có gì để nhớ về Hà nội?

Thực ra cũng nhớ vài thứ nho nhỏ:

– Nhớ những cây nến cháy mùi quế trong phòng thay đồ của bể bơi Bốn Mùa Định Công, ngày Hà nội rét dưới 10 độ C.

– Nhớ bát phở bò Hà nội nghi ngút khói, mà phải là phở trong một quán nhếch nhác, mặt bàn lấm lem mỡ, sàn nhà vung vãi những mẩu giấy ăn mới “đúng vị”

– Nhớ một buổi tối thứ Sáu uống rượu Whisky lúc 12 giờ đêm cùng thày và các anh em trong phòng thông tim, sau khi kết thúc ca can thiệp cuối cùng

– Nhớ cơn mưa đêm ở Nhà hát lớn. Phố vắng, đèn vàng, đêm lạnh

– Nhớ hoàng hôn gay gắt đỏ rực trên cầu Thanh Trì, những buổi chiều tập xe đạp

– Hiện tại thì đang nhớ nhất cảm giác ngồi ở Luala uống Long Black, nghe dàn nhạc dây chơi bản Minuet của Boccherini

Singapore, tháng 11.2012

Tập bơi

Ở Singapore nắng quanh năm, ít cảnh mưa dầm dề sùi sụt, nên đi bơi lúc nào cũng được. Bể bơi công cộng mở cửa đến tận 9 giờ tối, hẳn nhiên là hướng tới các nhân viên công sở không thể rảnh trước 7 giờ. Nước trong vắt (tầm nhìn trên 50m) mà giá vé rẻ như cho. Mình nhận thấy bơi là một hình thức thiền rất tốt, hiểu theo ý trong lúc bơi thì chỉ bơi thôi, không bao giờ nghĩ tới việc gì khác. Tay chân vận động còn trí óc nghỉ ngơi. Bể bơi của mình không có mấy em gái xinh xắn da trắng nõn nà (như bể Sao Mai hay Asean ở Hà Nội), xúc xích nướng và khoai tây rán đương nhiên bị cấm tiệt, thế nên ra bể chỉ có chuyên chú vào việc bơi lội. Cảm hứng không đến từ bikini mà đến từ những cao thủ cứ đều đặn sải tay hết vòng này đến vòng khác miệt mài không nghỉ.

Khoảng một năm nay mình tập kiểu bơi chìm toàn thân (Total Immersion). Tập luyện cái gì không có căn bản rất khổ, tiến bộ cực kì chậm. Hôm nay tự dưng thấy tay trái nhịp nhàng hơn. Hoá ra đi bơi, cũng như làm can thiệp hay những trò mang tính “tay chân” khác, lắm khi lý thuyết hay kiến tập chả giải quyết được gì. Cứ làm nhiều bỗng nhiên có ngày “ngộ” ra được. Mình không cần vùng vẫy bơi nhanh như xuồng máy, chỉ mong bơi êm và bơi bền là tốt rồi.

Tháng 8.2012

Tổ chức hội nghị kiểu Singapore

Hội nghị tim mạch Đông Nam Á lần thứ 19 (AFCC 19) diễn ra khá èo uột. Đại biểu lèo tèo, vắng bóng các diễn giả “khủng” từ Mỹ và châu Âu. Dường như cơn bão suy thoái kinh tế đã quét qua cả ngành công nghiệp y dược. Mấy hãng dược và thiết bị y tế cân đối thu chi, hạn chế mời bác sỹ đi dự hội thảo (vì có phải mời một ông bác sỹ đi là xong đâu, phải bao ông ý vé máy bay, khách sạn 4-5 sao, phí tham dự hội nghị, rồi vé tham quan du lịch này nọ nữa, dính chưởng một cú như GSK thì cứ gọi là cắt hết). Ban tổ chức chắc cũng cạn tiền để mời diễn giả danh tiếng. Danh sách hội đồng khoa học (faculty) ngoài Eric Eeckhout và Daniel Berman chẳng còn mấy tay máu mặt, thua xa hồi AFCC 17 năm 2008 tổ chức ở Việt Nam (đợt đó chúng ta mời được cả chủ tịch hội tim mạch Hoa Kỳ, tổng biên tập tạp chí JACC, tổng biên tập Euro Heart Journal, cùng hơn chục “con khủng long” khác của ngành tim mạch thế giới). Chẳng biết có phải vì lý do kinh tế không, hay bởi Việt Nam là một mảnh đất huyền bí đầy hấp dẫn, kiểu như “Không biết nước ấy chiến tranh bét nhè bây giờ tình hình y tế thế nào”, hoặc “Nghe nói cơ sở hạ tầng và giao thông ở xứ đấy hỗn loạn lắm”,… Chí ít dự hội nghị xong các bác còn tranh thủ tếch xuống Hạ Long một chuyến. Chứ ở Singapore, cái gì cũng sạch sẽ, gọn ghẽ, trơn tru. Ai chẳng ghé qua vài bận rồi, thật không có gì mới lạ và thú vị!

Nước chủ nhà xem ra không quan tâm lắm đến thị hiếu của đám đông bác sỹ trong khu vực. Họ khoán béng cho mấy đối tác chuyên tổ chức sự kiện như The Meeting Lab, hay Singapore Exhibition & Convention Bureau. Mấy đại gia Koh Tien Hai, Lim Soo Teik không xuất hiện (chỉ đi trình bày báo cáo thôi). Thay vào đó, họ cử Jack Tan, một tay trẻ măng (sinh năm 1973), làm trưởng ban tổ chức. Cuổi tuần là khai mạc hội nghị mà hôm thứ ba gã vẫn ung dung đi sửa van hai lá qua đường tĩnh mạch. Mấy hôm hội thảo không thấy gã ngồi lo điều hành, cứ chạy qua chạy lại cầm máy ảnh Nikon D800 bấm tí toáy rất là thư giãn. Nhìn Jack Tan mình lại nhớ đến những ngày chuẩn bị hội thảo năm 2008, tất cả thày trò mệt nhoài chạy long tong từ bệnh viện đến nhà in, từ khách sạn qua trung tâm hội nghị quốc tế, rồi lo giấy tờ sổ sách. Các thày còn phải thuê khách sạn ở gần Mỹ Đình để tập trung toàn lực cho hội thảo nữa, bạn nào tham gia hồi đó chắc vẫn nhớ.

AFCC lần này không có “Live cases” (phiên tường thuật trực tiếp ca can thiệp từ phòng thông tim). Có thể họ không muốn tạo sự cạnh tranh với AsiaPCR (được tổ chức thường niên ở Singapore). Hoặc họ thấy những buổi giảng cầm tay chỉ việc theo kiểu “Tips and Tricks” có ích cho bác sỹ thực hành hơn là chứng kiến các cao thủ phô diễn kỹ thuật này nọ trên màn hình. Dưới chiêu bài “Green Efforts”, tụi Singapore đếch thèm in tuyển tập các báo cáo khoa học hội nghị. Thay vào đó, bác nào thích đọc nghiên cứu cho bổ béo sẽ được phát một USB chứa đầy đủ tài liệu từ A đến Z. So với quyển kỷ yếu dày cộp đầy tính hàn lâm của các kì hội nghị trước thì cái USB nhỏ xíu quả là coi thường đại biểu hết sức. Tập chương trình khoa học (Scientific Program) quan trọng là thế, vậy mà ban tổ chức in mỏng dính, sử dụng giấy tái chế đen xì xì. Hết hội thảo tiện tay quẳng luôn vào thùng rác cũng gọn. Lại chạnh lòng nhớ đến mấy quyển “Chương trình” của đại hội tim mạch Đông Nam Á năm 2008, hay đại hội tim mạch toàn quốc năm 2010, anh em bò ra tỉa tót, in khổ A4 bìa cứng giấy bóng loáng, đẹp quá chả nỡ vứt đi. Sau 4 năm, hỏi lại mấy bác trong ban tổ chức hồi đấy kiểu gì cũng tìm được vài cuốn.

Địa điểm tổ chức hội nghị không mấy hoành tráng. Raffles City được biết đến nhiều hơn như một khu thương mại sầm uất. Từ tầng 1 đến tầng 3 toàn đồ hiệu cỡ LV, Gucci, đến tầng 4 mới có mấy phòng họp. Chỉ tiện cho các đại biểu lượn lờ nhân dịp “Singapore Great Sale”. Bác nào nghe báo cáo buồn ngủ quá thì có thể chui xuống tầng trệt gặm MacDonald hay uống Starbucks. Tụi bán hàng không thèm phân biệt đại biểu hay dân du lịch, gặp ai cũng đon đả cười thật tươi. Thành ra mọi người đều vui vẻ.

Tối thứ Bảy là Gala Dinner. Về mặt chuyên môn không biết bao giờ châu Á mới theo kịp Âu-Mỹ, nhưng những đêm Gala Dinner sôi nổi, khi mỗi đoàn bác sỹ đem đến một tiết mục văn nghệ dân tộc và biến bữa tiệc thành một đêm hội văn hoá đầy màu sắc, vẫn luôn là sản phẩm đặc trưng của AFCC mà ACC hay ESC không bao giờ có được. Jack Tan mặc quần bò làm MC, vẫn tranh thủ cầm D800 đi bắn phá. Jack nháy mắt “Lên biểu diễn cùng đoàn Việt Nam đi, anh chụp ảnh cho. Thứ hai tuần sau thu của cậu ít tiền thôi”. Ngày thứ hai, dòng chảy bệnh nhân sẽ lại tiếp tục như chưa có gì xảy ra. Tính tổ chức của đất nước này rất cao, mọi thứ cứ sẵn sàng như đoàn tàu nằm trên đường ray, lúc nào công việc cũng diễn ra với nhịp độ ổn định và đều đặn như thế.

Đoàn Việt Nam biểu diễn tiết mục “Bèo dạt mây trôi”, đậm chất dân gian nhưng hơi buồn tẻ. Nhớ hồi 2008 anh em nội trú nhảy lên hát “Tuỳ hứng lý ngựa ô” vui thế. Đoàn Indonesia dành giải nhất văn nghệ với Augklung, một nhạc cụ sử dụng các thanh tre, gần giống đàn tơ-rưng của người Tây Nguyên. Ông trưởng đoàn khoái chí lắm, phát biểu rất văn hoa “Cây tre mọc trên vùng đất nào thì những vùng đất ấy gắn bó với nhau như một quốc gia thống nhất!”. Tóm lại là, dù cho các nước ASEAN có thất bại trong việc đưa ra thông cáo chung về Biển Đông, thì đêm nay ai ai cũng hớn hở cảm thấy “No border in cardiology” (khẩu hiệu của hội nghị).

Mà thế là người Singapore thành công rồi!

 

 

Tháng 7.2012