Minuet của Boccherini

Cuối tháng 11, có gì để nhớ về Hà nội?

Thực ra cũng nhớ vài thứ nho nhỏ:

– Nhớ những cây nến cháy mùi quế trong phòng thay đồ của bể bơi Bốn Mùa Định Công, ngày Hà nội rét dưới 10 độ C.

– Nhớ bát phở bò Hà nội nghi ngút khói, mà phải là phở trong một quán nhếch nhác, mặt bàn lấm lem mỡ, sàn nhà vung vãi những mẩu giấy ăn mới “đúng vị”

– Nhớ một buổi tối thứ Sáu uống rượu Whisky lúc 12 giờ đêm cùng thày và các anh em trong phòng thông tim, sau khi kết thúc ca can thiệp cuối cùng

– Nhớ cơn mưa đêm ở Nhà hát lớn. Phố vắng, đèn vàng, đêm lạnh

– Nhớ hoàng hôn gay gắt đỏ rực trên cầu Thanh Trì, những buổi chiều tập xe đạp

– Hiện tại thì đang nhớ nhất cảm giác ngồi ở Luala uống Long Black, nghe dàn nhạc dây chơi bản Minuet của Boccherini

Singapore, tháng 11.2012

Hoa đào ngày Tết

Ai cầm máy ảnh ở Việt Nam đều chụp hoa đào ít nhất một lần. Đào nhìn đẹp, nhưng chụp không dễ. Bởi đoá hoa đào, dù đào phai hay đào bích, không có những đường nét yêu kiều làm say lòng người cầm máy, như giọt sương, nụ hồng, hay cánh hoa sen. Đoá hoa đào cũng khác đoá hướng dương ở vẻ mạnh mẽ và cá tính. Một bông hoa đào đứng riêng lẻ thật yếu ớt, mong manh, có nét gì xơ xác đơn côi. Cành đào với những cánh hoa tươi tắn, xen lẫn nụ chúm chím và những chồi xuân biêng biếc sẽ đẹp hơn rất nhiều. Cả một vườn đào, một rừng đào sẽ rực rỡ đến nồng nàn mê đắm.

Tôi tự dưng liên tưởng cánh hoa đào với tiếng đàn vĩ cầm. Một cây vĩ cầm thì giai điệu du dương nhưng có nét gì u sầu buồn bã, cả bè vĩ cầm cùng cất tiếng thì âm thanh đầy đặn. Nếu hoa hồng là đàn dương cầm, trong dàn nhạc kiêu sa đứng một mình, thì hoa đào nhất định là vĩ cầm rồi. Tôi chụp cánh đào muộn ở vườn Nhật Tân, với phông nền là cả một vườn đào thắm phía sau, có thể coi như một hình thức “Concerto for violins” không nhỉ?

 

Tết Nhâm Thìn 2012

Đinh Linh